Home / Soạn văn 10 / Soạn bài: “Nhưng nó phải bằng hai mày” – văn lớp 10

Soạn bài: “Nhưng nó phải bằng hai mày” – văn lớp 10

Loading...

Soạn bài: “Nhưng nó phải bằng hai mày” – văn lớp 10

nhung-no-phai-bang-hai-may
Soạn bài: “Nhưng nó phải bằng hai mày” – văn lớp 10

Câu 1. Phân tích tính kịch trong đoạn: Cải vi xòe năm ngón tay… bằng hai mày”.

Gợi ý trả lời:

Trong văn học nghệ thuật, ngôn ngữ đối thoại và hành động của nhân vật trong một vở kịch là một trong các đặc trưng nổi bật để phân biệt thể loại này với các thể loại khác. Sở dĩ như vậy là bởi kịch yêu cầu sự biểu diễn trực tiếp, biến kịch bản văn học thành cử chỉ, điệu bộ và lời nói kịch của nhân vật trên sân khấu. Ở đoạn trích này, ta thấy tính kịch được thể hiện rõ qua những hành động và lời nói của các nhân vật.

–  Tính kịch trong đoạn trích trước hết được thể hiện qua cử chỉ của nhân vật Cải: “ vội xòe năm ngón tay” của hắn ra như muốn nhắc cho thầy Lí nhớ rằng có một số tiền anh ta đã lo lót cho quan từ trước và ngầm hàm ý với quan một yêu cầu là hãy xử cho anh ta thắng kiện. Hành động ấy giống như cách biểu hiện của nhân vật kịch câm, dùng cử chỉ thay thế lời nói, lấy hành động để bộc lộ cảm xúc và mong muốn của mình.

–  Đáp lại hành động đó của Cải, “Thầy Lí cũng xòe năm ngón tay trái úp lên năm ngón tay mặt”. Đây là cử chỉ phù hợp với tình huống được đặt ra vì nhân vật đã dùng ngôn ngữ cơ thể trước hết để đáp lại ngôn ngữ cơ thể của đối phương và sau cử chỉ ấy, thầy Lí lập tức đưa ra lời thông báo cũng là lời giải thích cho hành động của mình đối với Cải ngay sau đó. Sử dụng hành động kèm theo lời đối thoại ngoài tác dụng hồi đáp hành động của nhân vật Cải còn có tác dụng truyền tải một ý nghĩa hàm ẩn khác. Đó là Cải đã bị cài úp, bị quan lừa mất số tiền đó mà vẫn phải chịu thua kiện. Ở đây hiện lên một thực trạng đáng phê phán trong cuộc xét xử của công lí phong kiến là người có tiền, kẻ nhiều tiền, nhiều lễ vật lo lót hơn thì mới là người được chính nghĩa bảo vệ. Sự kết hợp giữa cử chỉ và lòi nói đã làm bật lên tiếng cưòi khi ta có thể tưởng tượng được điệu bộ gian xảo, hả hê, khinh thường của thầy Lí đối với Cải đang ngẩn ngơ, sững sờ vì mình bị lừa và bị thua kiện quá bất ngờ.

–  Trong ngôn ngữ đối thoại của thầy Lí, tác giả dân gian đã dùng hình thức chơi chữ để gây cười. Lời nói của thầy Lí có những đoạn ngắt quãng, tạo khoảng trống cho người đọc và Cải tự tưởng tượng và ngầm hiểu ý của thầy : ”Tao biết mày phải… nhưng nó lại phải… bằng hai mày”. Từ “phải” trong câu nói này là một từ chứa đựng nhiều nét nghĩa. Nét nghĩa đầu tiên có thể hiểu “phải” là lẽ phải, là ý chỉ cái đúng, cái đối lập với cái sai, là ý chỉ sự đồng thuận về một điều gì đó. Nghĩa thứ hai có thể hiểu “phải” là điều bắt buộc, điều cần phải có. Lời thầy Lí bao gồm cả hai nghĩa ấy ngầm kết hợp với nhau. Cách sử dụng ngôn từ kết hợp với hành động lấy hai bàn tay úp lên nhau bằng mười ngón thì rõ ràng, ý của thầy Lí là xử trí lẽ phải sẽ thuộc về người có “điều cần phải có” cho quan (tiền lo lót) nhiều hơn. Chính vì thế, Ngô đã “phải” gấp hai Cải cũng nghĩa là anh ta đã biếu quan số tiền lớn gấp đôi của Cải và lẽ tất yếu, lẽ phải sẽ được quan đồng thuận là dành cho Ngô cũng gấp hai dành cho Cải. Cách xử kiện của lí trưởng gây cười ở chỗ đem công lí đi đong đếm tương đương với đong đếm lượng tiền được nhận.

 

Câu 2. Nghệ thuật gây cười qua lời nói của thầy Lí ở cuối truyện là gì ?

Gợi ý trả lời:

Nghệ thuật gây cười qua lời nói của thầy Lí ở cuối truyện là nghệ thuật sử dụng từ đồng âm để chơi chữ. Đây là một nghệ thuật phổ biến trong dân gian, đặc biệt là trong các mẩu chuyện cười hay trong các câu đố vui, đố mẹo. Trong lời nói của thầy Lí ở cuối truyện, ta nhận thấy có sự đồng nhất trong quan niệm của thầy về “lẽ phải” với “số tiền phải có” khi đi kiện cáo. Từ “phải” vừa mang nghĩa là điều đúng đắn, vừa mang nghĩa là điều bắt buộc, không thể thiếu trong vụ xử kiện này. Điều đó khiến cho “lẽ phải” bỗng nhiên có thể cân, đo, đong, đếm được với định lượng xác định giống như khi người ta sử dụng đồng tiền mua bán hàng ngày. Từ đó, tác giả dân gian đã tái hiện, phê phán hiện tượng mua bán công lí và cười chế giễu cách xử kiện của ông quan tham. Hơn thế nữa, cách nói của thầy Lí còn gây nên tiếng cười bởi nó thể hiện sự khôn ngoan, gian manh tới mức có thể phán xét mọi việc một cách rất phi lí của ông ta khiến cho các nhân vật khác đều sững sờ và không thể làm gì khác được.

 

Câu 3. Anh (ch) đánh giá như thế nào về nhân vật Ngô và Cải?

Gợi ý trả lời:

–  Đánh giá về nhân vật Ngô và cải:

+  Trong truyện, cả hai nhân vật này đều là những ngưòi nông dân bình thường, tội nghiệp, đáng thương.

+  Tuy nhiên, chúng ta không thể phủ nhận rằng họ cũng là những người đáng trách khi đã có những hành vi gây hấn dẫn tới đánh nhau, lại không chịu nhận tội lỗi của mình mà đều muốn đổ lỗi cho đối phương, thậm chí dẫn đến hành động sai trái hơn nữa là hối lộ quan trên khi xử kiện.

+  Cuối cùng, họ đều bị rơi vào tình cảnh khốn khổ: tiền mất tật mang vì đánh nhau, kiện cáo, lại bị dân chúng chê cười vì sự ngu ngốc của mình đã tạo điều kiện cho quan tham hoành hành.

–  Câu chuyện đem đến tiếng cười phê phán không riêng hai nhân vật này mà còn cả thầy Lí tham lam, đã có tiền lệ nhũng nhiễu nhân dân mới khiến cho hai nhân vật đều tự động lo lót quan, không chờ ai nhắc nhở. Tuy nhiên, tiếng cười dân gian dành cho hai nhân vật này là tiếng cười chua xót, thương cảm vì họ thấp cổ bé họng, cũng vì muốn cái lợi cho mình mà sẵn sàng bỏ tiền ra mua công lí. Cuối cùng, hàng động này gây nên họa cho cả hai, một người mất nhiều tiền còn một người vừa mất tiền vừa bị đánh.

Loading...

Incoming search terms:

  • soan bai nhung no phai bang hai may
  • soan van bai nhung no phai bang hai may
  • soạn văn 10 bai nhưng nó phải bằng hai mày
  • soạn nhưng nó phải bằng hai mày
  • hướng dẫn đọc hiểu văn bản nhưng nó phải bằng hai mày
  • soạn văn 10 bài nhưng nó phải bằng 2 mày
  • soạn nhưng nó phải bằng hai mày lớp 10
  • soạn ngữ văn lớp 10 nhưng nó phải bằng hai mày
  • soan ngu van 10 nhung no phai bang hai may ngan gon mhat
  • soạn bài nhưng nó phải bằng hai mày 10